Category: My Translations


Lyric, tiếng Việt:

Thôi nín đi em lệ đẫm vai rồi buồn thương nhớ ơi
Em hỡi đôi mình mộng nay đã tan, tình đã dở dang
Em khóc những chiều anh xót xa nhiều thương cho tình yêu
Nỗi buồn chua cay khi lòng đổi thay thôi hết sum vầy

Nếu biết rằng tình là dây oan
Nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan
Nếu biết rằng yêu là đau khổ
Thà dương gian đừng có chúng mình

Lau mắt đi em gần hết đêm rồi
Buồn thêm nữa sao mai bước sang ngang
Lòng thêm nát tan tình đã dở dang
Thôi khóc làm gì đã lỡ duyên thề thương nhau làm chi
Nỗi buồn ai hay khi mình chia tay xa cách nhau rồi

English translation of the lyric:

Stop crying dear, tears have soaked your shoulders, oh sadness and love
For us dreams have broken, love has become incomplete
Many afternoons you have cried, I feel anguished for our love
The bitter sadness when hearts have changed to no longer be together

If we had known love would be a tie of misfortune
If we had known togetherness would become separation
If we had known love meant misery
this world should not have housed us at all

Wipe your eyes dear, the night is almost over for
any further sadness. Tomorrow you’ll be with someone else.
Our hearts are more scattered, love has been shattered
Why any heavier crying why were we destined for our promises

why did we fall in love
Who knows about this sadness when we fall apart from each other

New Year’s Day (Ko Un)

Chị iu vừa dịch bài này trên Facebook, mình đọc bản dịch của chị và bản tiếng Anh thấy thích quá nên dịch thêm một bản.

New Year’s Day
Ko Un

This is the loneliest spot in the country on New Year’s Day.
I’ve spent the whole long winter here,
devoid of everything.
It’s been a week already since the boats stopped running.
Chuja Island goes on getting smaller
until sad eyes cannot see it.

Don’t overturn the glass from which you drank.
Once you’re past thirty,
you can make friends with an empty glass.

Tell me, wind: what can I hope for on New Year’s Day on this remote island?
After some tedious, very tedious reading
by the light of a small oil lamp,
I mutter a single drunken line
but vowels alone can’t make it audible
as far as that widower’s tomb out there.

So, wind: let none live here but those who will die here.
Endurance is the greatest journey of all.
Even if the boats are completely overwhelmed by the gale,
I’m going to set out, though I’ve got no overcoat.

Tell me again, wind: what more can I hope for on New Year’s Day?
From the guts of a boarding house, coughs flee
one after another, that’s all I can hear.

One day, they’ll return, transformed into the local dialect.
Ah, New Year’s greetings, buried alive by Cheju Island’s wild whirlwinds.


Bản dịch của chị Giang/Phạm Thị Điệp Giang/Zim/ZDreamer/người tin vào tình yêu! :)

Ngày đầu năm
Đây là điểm cô độc nhất trên đất nước này vào ngày đầu năm mới
Tôi đã ở đây suốt cả mùa đông dài
cách biệt với mọi thứ
Đã một tuần rồi từ khi những con tàu ngừng chạy
Đảo Chuja trở nên nhỏ bé hơn
cho tới khi những con mắt buồn không thể nào thấy nó

Đừng dốc ngược chiếc ly anh vừa uống
Khi anh đã quá ba mươi
anh có thể làm bạn với một chiếc ly rỗng

Hãy nói với tôi, gió: Tôi có thể mong đợi gì cho ngày đầu năm trên hòn đảo xa xôi này?
Sau những lúc đọc sách buồn tẻ, tẻ ngắt ấy
bên ánh sáng của ngọn đèn dầu nhỏ
Tôi lẩm nhẩm một dòng thơ say
nhưng những nguyên âm tự chúng không thể nào thành tiếng
xa tới mộ kẻ góa vợ ngoài kia.

Vậy, gió hỡi: Hãy đừng để ai sống ở đây ngoài những người sẽ chết
Nhẫn nại là cuộc hành trình vĩ đại nhất
Ngay cả nếu những con tàu hoàn toàn bị nhấn chìm bởi gió cả
Tôi sẽ chuẩn bị lên đường dù chẳng áo khoác ngoài

Hãy nói với tôi lần nữa, gió ơi: Tôi còn có thể mong chờ gì cho ngày đầu năm mới?
Từ những ngách nhỏ trong nhà trọ, những tiếng ho thoát ra
tiếng này sau tiếng kia, là tất cả những gì tôi có thể nghe thấy
Một ngày, chúng sẽ trở lại, chuyển thành thổ âm
À, những lời chào năm mới, đã bị chôn sống bởi những cơn cuồng phong của đảo Cheju

Bản dịch của mình:

Ngày đầu năm mới

Đây là nơi cô độc nhất trên đất nước này vào ngày đầu năm mới
Tôi đã sống cả mùa đông đằng đẵng ở đây rồi,
tách mình khỏi mọi thứ.
Đã một tuần qua từ khi những con tàu ngừng chạy
Đảo Chuja cứ nhỏ dần đi
đến khi những cặp mắt buồn không còn trông thấy nữa.

Đừng dốc ngược chiếc ly anh vừa cạn.
Khi đã qua ngưỡng ba mươi rồi,
anh có thể làm bạn cùng một chiếc ly rỗng.

Nói tôi nghe, này ngọn gió: tôi có thể mong đợi gì trong ngày đầu năm mới trên hòn đảo xa biệt này?
Sau những trang đọc mệt mỏi rã rời
bên đốm sáng từ ngọn đèn dầu nhỏ,
tôi lẩm bẩm một dòng thơ say
nhưng với những nguyên âm thôi nó không thể nào đến được
với ngôi mộ người góa phụ ấy ngoài kia.

Nên gió ơi: đừng để ai sống ở nơi này ngoài những người sẽ chết từ đây.
Vĩ đại nhất là hành trình của sự chịu đựng.
Dù những con thuyền trĩu mình dưới bão giông
Tôi cũng sẽ ra đi dù chẳng có lấy một tấm áo khoác.

Hãy nói cho tôi nghe lần nữa, hỡi gió: tôi có thể chờ mong điều gì cho ngày đầu năm mới?
Từ bao ngõ ngách trong quán trọ, những tiếng ho bục ra
lần lượt, đó là tất cả những gì tôi nghe thấy được.
Một ngày, chúng sẽ quay lại, trở thành phương ngữ.
À, những lời chúc cho năm mới, chôn sống dưới những cơn lốc cuốn hoang dại của đảo Cheju.

Tựa gốc (original title): Tonight I Can Write The Saddest Lines (Pablo Neruda)

Đêm nay tôi có thể viết những dòng sầu muộn nhất
- Pablo Neruda

Đêm nay tôi có thể viết bài thơ buồn nhất trong các bài thơ.

Ví dụ tôi viết rằng, “Đêm đầy sao,
và những ngôi sao, xanh biếc, run rẩy trong xa vời.”

Ngọn gió đêm lăn trên bầu trời và cất tiếng hát.

Đêm nay tôi có thể viết nên bài thơ buồn nhất.
Tôi đã yêu nàng, và thảng hoặc nàng cũng đã yêu tôi.

Trong những đêm như đêm nay, tôi đã ôm nàng trong vòng tay.
Tôi đã hôn nàng biết bao nhiêu lần dưới bầu trời vô tận.

Nàng đã yêu tôi, đôi khi tôi cũng đã yêu nàng.
Làm sao tôi có thể không yêu đôi mắt to tĩnh lặng của nàng?

Đêm nay tôi có thể viết bài thơ buồn nhất.
Để nghĩ rằng tôi không có nàng. Để cảm nhận rằng tôi đã mất nàng.

Để nghe đêm mênh mông, và bao la hơn vì không có nàng.
Và bài thơ rơi vào cõi lòng như sương trên ngọn cỏ.
Có can hệ gì đâu khi tình yêu của tôi không giữ nàng được nữa
Đêm phủ đầy sao và nàng không ở bên tôi.

Chỉ có thế thôi. Ở nơi xa xôi, ai đó đang vang tiếng hát. Xa vời vợi.
Không có nàng, tâm hồn tôi lạc lối.

Như đang kéo nàng lại gần, đôi mắt tôi tìm kiếm nàng.
Trái tim tôi tìm kiếm nàng và nàng chẳng ở cùng tôi.

Cùng đêm ấy phủ trắng những tán cây
Chúng ta, chúng ta của ngày xưa, không còn như thế nữa.

Tôi không còn yêu nàng, thật thế, nhưng tôi đã yêu nàng biết bao nhiêu
Giọng nói tôi đi tìm ngọn gió nào chạm được đến tai nàng.

Thuộc về ai đó khác. Nàng sẽ là của ai đó khác. Như đã một lần
nàng thuộc về những nụ hôn của tôi.
Giọng nói của nàng, cơ thể nhẹ tênh của nàng. Đôi mắt nàng vô tận.

Tôi không còn yêu nàng nữa, đúng vậy, nhưng có lẽ tôi yêu nàng.
Tình yêu ngắn ngủi thế, sự lãng quên lại quá lâu dài.

Vì trong những đêm như đêm nay tôi đã ôm nàng trong vòng tay,
tâm hồn lạc mất vì không có nàng ở cạnh.

Dù đây có thể là nỗi đau sau cùng nàng mang lại cho tôi,
và đây có lẽ là bài thơ cuối tôi viết cho nàng.

Việt Thanh dịch.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.